Tân hôn đẫm nước mắt của cô sinh viên năm nhất

  • 08:43 ngày 05/07/2016
  • 0

Đêm tân hôn ở bệnh viện, trong căn phòng sặc mùi thuốc kháng sinh, trên ngực anh dán chi chít máy móc theo dõi nhịp tim và hô hấp.

Lần đầu tiên cô nhìn thấy anh có lẽ đã là định mệnh. Chàng trai gầy trong chiếc sơ mi trắng đứng thơ thẩn ngắm hoa bằng lăng ấy mãi là hình ảnh đẹp nhất về anh trong lòng cô. Cô gái ngốc nghếch ngày đó cũng ngây người nhìn chàng trai đang ngắm hoa kia cho đến khi anh nhìn lại và 4 mắt chạm nhau thì mới vội vàng chạy đi. Thế rồi viết thư, xin số điện thoại, xin địa chỉ facebook, cô và anh bắt đầu cuộc trò chuyện bằng câu hỏi bâng quơ: “Anh thích bằng lăng à?”.

Sức khỏe anh có vấn đề, tim anh không tốt, ngay từ lúc mới sinh ra. Việc cố gắng học xong Đại học của anh đã là 1 kỳ tích. Nhưng anh chẳng thể làm việc ở đâu, vì chỉ cần có sức ép 1 chút, tim anh đã vội vàng biểu tình. Thành ra anh chỉ thơ thần, ngồi ngẫm nghĩ những bài thơ không đầu không cuối và đăng nó lên trang Facebook vài nghìn likes của mình. Cô đọc những vần thơ anh viết hàng ngày. Cô thấy sự cô đơn, trống vắng, bất lực của anh trước cuộc đời. Và cô quyết định mình phải làm gì đó cho anh.

Và họ yêu nhau. Cô luôn mang đến cho những điều ngọt ngào. Cô bé tuổi 16, 17 là cô khi đó lần đầu yêu nên yêu đến cạn cả tâm trí. Cô sẽ lôi tuột anh ra biển trong 1 sáng mùa hè ít nắng hay kéo anh đi vòng quanh thành phố và chỉ cho anh những con ngõ rất đáng yêu mà anh chưa 1 lần ghé chân vào. Cô là ánh nắng của anh, ánh nắng duy nhất chiếu sáng tâm hồn anh.

Bố mẹ cô khi biết chuyện ra sức phản đối. Họ không thể chấp nhận đứa con gái mới tí tuổi đầu đã yêu đương nhăng nhít, bê trễ việc học. Họ cấm cửa cô, không cho cô đi đâu cho đến khi đỗ đại học. Sau vài ngày chống cự nhưng vô ích, cô hiểu mình không thể thỏa hiệp với bố mẹ, chỉ có cách nghe theo và vâng lời mà thôi. Anh sẽ chờ được cô, cô tin là như vậy.

Rồi ngày biết điểm, cô reo lên sung sướng khi thấy điểm của mình. Việc đầu tiên cô làm là lao như bay sang n hà anh cùng với món bánh ngọt anh thích và cả 2 ngồi ở ngay ngoài cổng vừa ăn vừa nói cười vui vẻ.

Bố mẹ cô bắt đầu dễ chịu hơn, không còn tỏ ra ghét anh như trước nữa. Cũng bởi vẻ hiền lành, tử tế của anh khiến họ cũng phần nào yên tâm và giao con gái mình cho họ.

Thế nhưng họ không ngờ 1 ngày, khi cô con gái 18 tuổi của mình mới chỉ vào học Đại học được 3 tháng thôi đã về nhà khóc như mưa và xin họ cho cô được lấy anh làm chồng. Và sau những tiếng nấc nghẹn ngào, họ càng không thể ngờ được chàng trai có vẻ ngoài thuần khiết ấy chỉ còn có khả năng sống vỏn vẹn vài ngày.

dem-tan-hon-blogtamsuvn-1

Đám cưới được tổ chức trong bệnh viện. Anh cũng được các bác sỹ hỗ trợ mặc lên người bộ âu phục còn cô thì xinh đẹp rạng ngời trong chiếc váy cưới. Họ mở tiệc với chiếc bánh gato nhỏ, bánh quy, kẹo và hoa quả. Cô ngồi giữa mọi người, ríu rít kể chuyện anh và cô quen nhau thế nào, cô “tán” anh ra sao. Ai cũng vừa cười vừa rưng rưng nước mắt.

Tiệc tàn, mọi người để cô và anh có thời gian riêng tư bên nhau. Bấy giờ anh mới lôi ra dưới gối chiếc nhẫn bạc lồng vào tay cô.

- Ôi, đồ tồi, anh bảo không có nhẫn cơ mà, làm em phải mua tạm cái nhẫn xấu xí này!

- Này, làm gì có chuyện cưới vợ mà không có nhẫn cơ chứ? Em thực sự chẳng hiểu gì về anh!

- Anh uống thuốc chưa đấy? Hôm nay vắng em anh lại làm rối hết cả lên phải không?

- Vớ vẩn, anh là trẻ con đấy à? Anh uống hết đầy đủ rồi

- Vâng, không phải trẻ con đâu, thế anh lén giấu bao nhiêu kẹo dưới gối làm gì đấy?

Anh bật cười lớn, cơn ho ập tới khiến anh ho đến rũ người, ôm lấy ngực vì đau. Cô nhẹ nhàng xoa xoa lưng anh , nước mắt lưng tròng.

- Em như này là bị tính 1 đời chồng rồi…

- Có sao đâu, người ta phán em cao số, hai lần đồ, lấy anh xong lấy người khác nữa là vừa đẹp

- Hóa ra anh chỉ có giá trị đến thế thôi sao?

- Chứ còn gì nữa!

Anh nhéo má cô, cô la lên đau điếng.

Đêm tân hôn ở bệnh viện, trong căn phòng sặc mùi thuốc kháng sinh, trên ngực anh dán chi chít máy móc theo dõi nhịp tim và hô hấp. Bác sỹ bảo có thể 3-4 ngày tới, anh sẽ chuyển biến xấu. Anh mỉm cười, nếu như trước đây anh sẽ đau đớn mà uất hận ông trời nhưng giờ thì anh thấy mình thanh thản. Cuộc đời anh đã có cô nên dẫu nó ngắn ngủi thì vẫn đáng sống.

- Em vẫn nghĩ ông trời ghen tị với hạnh phúc chúng mình nên mới đòi đưa anh đi sớm – Cô ôm lấy cánh tay anh, dịu dàng nép vào đó: Ở trên đó, thấy cô nào xinh anh đừng có tán ngay. Chờ em lấy chồng anh mới được đi bước nữa, hiểu chưa?

- Anh biết rồi

- Hứa nhé

- Thì hứa

2 ngón tay út ngoắc vào nhau, trò trẻ con mà cô suốt ngày bắt anh làm. Cô đã tự dặn mình phải cười nhưng không biết vì sao cô không thể cầm được nước mắt nữa rồi. Anh cũng khóc và xoa đầu cô và nói khẽ:

- Cuộc tình chúng ta không may nhưng chắc chắn rồi em sẽ tìm được hạnh phúc!

Lạc Lạc / Một Thế Giới

  • Thích và chia sẻ bài viết trên:
Những điều cần biết về bệnh kiệt lỵ ở trẻ em

Những điều cần biết về bệnh kiệt lỵ ở trẻ em

Trẻ em với hệ miễn dịch yếu và chưa hoàn thiện rất dễ mắc phải các bệnh liên quan đến vấn đề tiêu hóa, trong...